Mõ Làng
Tham gia: undefined
" Muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học!"

Theo dõi để cập nhật thông báo từ Mõ Làng

Tản mạn về rượu quê, món khoái khẩu của nhiều bác

 Tôi nom cứt cứt thế thôi nhưng biết nấu rượu từ năm lên 9 tuổi. 12 tuổi thì thầy u tôi có thể tin tưởng giao cho tôi ra cơm vào men để ủ và nấu một nồi riệu lậu đúng qui trình mà không sợ lỗi kỹ thuật gì.
Đúng là cái nghề gì cũng có công thức của nó, nhưng người thợ lành nghề khác thợ bình thường là ngoài công thức ra còn có một sự tinh tế đặc biệt về cảm nhận. Tôi vào men ủ cơm rượu thì miễn chê, giời rét đến mấy cơm ủ hai ngày một đêm vẫn dậy đều xuống nước thơm váng. Giời nóng gặp gió tây làm chết men khiến cơm rượu không dậy được nhưng qua tay tôi là không bao giờ có chuyện đó.
Thật sự sống qua hơn hai phần cuộc đời, tôi chả tự tin làm việc quái gì ngoài ngày xưa ở nhà nấu rượu lậu cùng thầy u tôi.
Thời thởi dân quân xã bắt rượu lậu ác, bởi vì gạo không có đủ ăn mà lại mang nấu rượu. Có nhà hàng xóm dân quân đến lôi ra cả mớ đồ nghề nấu rượu. Bác chủ nhà cãi nhà tôi không nấu. Dân quân định giải bác lên xã bác mới hét toáng , các chú đây chú nào cũng lủng lẳng dụng cụ hiếp dâm trong quần nhẽ tôi cũng vu các chú tội hiếp dâm....
Nói vui thế thôi nhưng con người ta sống đâu chỉ có miếng ăn! Cuộc sống còn có tỷ thứ vui buồn khóc cười. Rượu tôi nghĩ là một phát minh vĩ đại nhất của loài người đấy.
Lão nông chiều đến buồn buồn tợp chén rượu đưa cơm quên đi khó nhọc. Anh xích lô ba gác ngày đạp xe rệu rã bánh chè tối về bên mâm cơm tợp hai ba chén riệu giãn gân giãn cốt, ngủ gáy như bò lại sức mai lại tiếp tục sự nghiệp vận tải một thành viên.
Đám cưới, đám ma, giỗ chạp mà không có chén riệu thì hỏi mâm cao cỗ đầy cũng chẳng ra cái giống gì. Rượu nó là linh hồn của đình đám. Bởi nó sốc dậy và làm khí thế những ông người. Đàn ông có tý hơi men làm ối việc khí thế ra trò.
Tôi đã dùng cả tuổi thanh xuân của mình để gánh nước, nấu rượu lậu và góp phần làm đổ đốn biết bao thằng đàn ông trở thành sâu rượu ở quê.
Ngày xưa đồ nghề nấu rượu đơn giản lắm. Bây giờ bọn nhà giàu mua cả đồ nghề nấu rượu từ Nhật bản tới ngót nghét hai ba ngàn đô chỉ về nấu uống chơi. Xưa vài trăm bạc mua cái nồi nhuôm to, cái hông cắt từ lốp ô tô hỏng, cái chảo nhuôm mua trên làng Phương mỹ, một cái hũ sành đựng riệu là có bộ đồ nghề nấu riệu.
Nghề nấu rượu không giàu mà chịu thương chịu khó thu vén
lấy bỗng rượu nuôi lợn nuôi gà tích tiểu thành đại thì nói chung tươm tất.
Rượu nấu được nước nhất là gạo tấm. Nhớ hồi năm 85,86 của thế kỷ trước miền Bắc đói kém lắm. Liên xô cứu đói bằng gạo tấm, ăn xót ruột bỏ mẹ ai mà nuốt được nên người ta chỉ để nấu rượu.
Nấu cơm rượu cũng phải có kỹ thuật. Nước thật sôi, kê thúng gạo lên miệng nồi tay rắc đều quanh nồi cho hạt sôi rền và nảy, cơm sôi khoảng mươi phút là gạo bắt đầu bén chặt đít nồi, lập tức bắc xuống đất để giảm nhiệt, vài phút sau nồi cạn nước mở vung lấy cái đũa cả to đánh đều lên rồi đem ra húi rơm rạ và trấu. Như thế cơm rượu chín nức nả lại không mất đi đâu tý cháy nào thì 6 ống gạo mới được 6l rưỡi hoặc 7l rượu . Để cơm cháy rượu vừa mất nước lại có mùi khê.
Những con sâu rượu chưa chắc đã là người thẩm rượu tốt nhất. Thường thì nhà nấu riệu có cái thước đo độ riệu, cứ 40 độ là chuẩn, thế nhưng cũng có những mẻ men mới rượu chỉ khoảng 36 độ khách uống đã kêu xóc khó uống, lúc ấy lại phải nhờ đến cái lưỡi tinh vi của tôi để rồi gia giảm và ngâm ủ. Thực ra tôi ngày xưa tôi nếm rượu rất tốt cho dù không bao giờ uống rượu . Giờ thì nếm quá nhiều mùi đời đâm ra mất ổn.
Dăm cân gạo với vài tấm men lá mà thành rượu. Từ gạo mà ra cả nhưng không thể xem thường dăm ba chén rượu được. Lúc đầu người ta uống rượu nó làm cho khoẻ khoắn con người giãn gân giãn cốt, đàn ông uống rượu như có thêm sinh lực. Nhưng uống mãi đâm nghiện, thiếu lý trí là thành bợm rượu, sâu rượu hại cả đời mình.
Rượu là thứ uống để vui để khỏe nhưng dễ nghiện và dễ làm người ta mất nết. Rượu ngày xưa được nấu ủ ngâm cất từ bàn tay tảo tần của những người đàn bà hỏi sao không đáng để say....
Theo Loan Ngẫn

Trả lời
Bạn cần đăng nhập để trả lời câu hỏi
Tài trợ